NGHI THỨC RỬA CHÂN-THÁNH LỄ TIỆC LY

06:37 |
NGHI THỨC RỬA CHÂN
TRONG THÁNH LỄ TIỆC LY
THỨ NĂM TUẦN THÁNH

Đức ông Phanxicô Borgia Trần Văn Khả

Trong Thánh lễ Tiệc ly chiều thứ năm Tuần Thánh, có nghi lễ rửa chân, tùy hoàn cảnh có thể cử hành. Thường thì linh mục rửa chân cho 12 cụ chức sắc trong họ đạo, hay 12 thanh niên. Tại Nhà thờ Thánh Giaon Latêranô, Đức Giáo Hoàng rửa chân cho 12 Kinh sĩ của Vương Cung thánh đường này. Chúng ta sẽ tìm hiểu về một số điểm liên hệ tới nghi lễ này.
I. TRUYỀN THỐNG PHỤNG VỤ
Về lịch sử và truyền thống phụng vụ của nghi thức rửa chân, có những điểm sau đây cần được ghi nhận.
Trước tiên nghi lễ này được gợi hứng từ đoạn 13 Phúc âm theo thánh Gioan, câu 1 đến câu 18, tường thuật việc Chúa Giêsu rửa chân cho các tông đồ tại nhà tiệc ly, trước khi Ngài chịu nạn. Gioan tường thuật sự việc này với ý hướng nhấn mạnh gương khiêm nhường và bác ái của Chúa Kitô, để mọi người noi theo.
Về sau việc rửa chân này đã được diễn lại tại một số nơi, nhưng theo những lối giải thích khác nhau.
Có người cho rằng vào thế kỷ đầu, vào khoảng giữa thế kỷ thứ II,  tại các giáo đoàn theo truyền thống của thánh Gioan, và theo quan điểm Chúa Kitô chịu hiến tế trên thập giá vào đúng ngày 14 tháng Nisan, ngày cử hành lễ chiên vượt qua của người Do thái, thì đã có nghi thức rửa chân, được coi như là một nghi thức rửa tội. Truyền thống này dựa vào việc phân tích bản văn của Gioan và một vài chứng từ khác của các giáo phụ, như Irênê. Truyền thống này được nhận ra tại vùng Tiểu Á và Gallia, nhưng rồi biến mất cùng với nhóm người chủ trương mừng lễ Vượt qua vào ngày 14 tháng Nisan. Đó là truyền thống bên Đông phương về nghi thức rửa chân và lối giải thích theo chiều hướng rửa tội vào mấy thế kỷ đầu.
Bên Tây phương, về khía cạnh lịch sử, chúng ta có bài giảng thứ XV của giáo phụ Cromazio ở Aquileia, Italia (388-407) đã giải thích đoạn Phúc âm thánh Gioan 13, về việc Chúa Giêsu rửa chân cho các tông đồ ở nhà tiệc ly. Giáo phụ chú giải sự kiện này như một bài học khiêm nhường, nhưng còn có một ý nghĩa khác, nằm trong công việc cứu rỗi của Thiên Chúa, đó là việc rửa sạch tội lỗi nhân loại. Giáo phụ Cromazio gợi ý tới việc Abramo rửa chân cho khách, như là cử chỉ tiên báo cho hành vi của Chúa Kitô trong nhà tiệc ly rửa chân cho các tông đồ để thanh luyện và thánh hóa các ông, điều Ngài sẽ thực hiện trên thập giá. Nghi thức khai tâm kitô giáo ở vùng Aquileia gồm có việc rửa chân, việc dìm ứng viên xuống nước và việc đặt tay trên tân tòng. Việc rửa chân cho ứng viên dự tòng là để chuẩn bị họ lãnh nhận việc thánh luyện cứu rỗi bằng nước rửa tội.
Vào thế kỷ thứ tư, hai nguồn văn bản, tức là các bài giáo lý của thánh Cirillo thành Giêrusalem, vào thế kỷ thứ tư (khoảng năm 348), và cuốn nhậ ký hành hương của bà quý phái Egeria, cũng vào thế kỷ thứ tư (khoảng năm 384), tại Giêrusalem. Trong hai tài liệu này, chúng ta không thấy có dấu vết về nghi thức rửa chân.
Vào cuối thế kỷ thư tư, tại Tây Ban Nha, có nghi thức rửa chân cho các tân tòng trong nghi thức rửa tội. Nhưng sau đó bị Công đồng Elvira bên Tây Ban Nha, vào cuối thế kỷ thứ tư, cấm cử hành trong nghi thức khai tâm kitô giáo, có lẽ để hòa hợp với phụng vụ tại các nơi khác chăng (Concilio di Elveria, canon 48). Đây là văn bản thứ nhất bên Tây nói về việc rửa chân. Vào thế kỷ thứ 8 thì việc rửa chân trong nghi thức rửa tội hoàn toàn bị bãi bỏ trong phụng vụ, để hòa hợp với phụng vụ của Rôma.
II. NGHI LỄ RỬA CHÂN ĐƯỢC THÀNH HÌNH
Nghi lễ rửa chân trong phụng vụ thứ năm tuần thánh được thành hình như thế nào? Chúng ta sẽ bàn tới sau đây.
Về việc rửa chân vào nghi thức phụng vụ Thứ năm Tuần thánh, văn bản đầu tiên nói về nghi lễ rửa chân trong phụng vụ Thứ năm Tuần thánh là Sách Kanonarion vùng Giorgia, vào khoảng thế kỷ thứ VII hoặc thứ VIII. Nhưng người ta có thể nói là nghi lễ rửa chân trong phụng vu thứ năm tuần thánh đã có từ cuối thế kỷ thứ V. Nghi lễ tiếp theo viêc đọc đoạn phúc âm theo thánh Gioan 13,3-30, với việc hát các thánh ca và đọc các kinh.
Người ta có thể hiểu dễ dàng lý do tại sao có việc rửa chân trong phụng vụ ngày thứ năm tuần thánh. Đó là việc mừng lại theo diễn tiến lịch sử các biến cố trong cuộc đời Chúa Kitô, nhất là trong những ngày cuối cùng của Ngài ở trần gian, để rồi từ việc cử hành phụng vụ, những bài học tu đức được nêu ra cho đời sống tín hữu. Điều này chúng ta nhận ra rõ ràng trong các tập tục của các đan viện tại Giêrusalem.
Từ Giêrusalem, nghi lễ rửa chân này lan tới phụng vụ tại Bisanzio và đi vào phụng vụ Bizantina, vào những năm cuối của thế kỷ thứ VIII.
Còn Bên tây, chứng cớ đầu tiên về sự hiện diện của việc rửa chân trong phụng vụ thứ năm tuần thánh, được nhận ra trong khoản luật thứ 3 của công đồng họp tại Toledo, vào năm 694, truyền cho các giám mục phải rửa chân cho các linh mục của mình vào thứ năm tuần thánh. Vị nào không tuân lệnh sẽ bị rút phép thông công hai tháng. Sở dĩ có hình phạt rút phép thông công, vì Công đồng biết trước phản ứng của nhiều nơi không muốn đem việc rửa chân này vào trong phụng vụ thứ năm tuần thánh. Nghi thức diễn ra như sau : dân chúng ra khỏi nhà thờ, rồi giám mục rửa chân cho hàng giáo sĩ, vị linh mục niên trưởng đi lau chân cho các ngài.
Cũng vào thời đó, thánh Isidoro thành Seviglia đã đem vào trong luật của ngài, tục rửa chân cho khách đến nhà dòng, nhất là khách đó là các đan sĩ.
Tại Rôma, nghi lễ rửa chân do Đức Giáo hoàng vào thứ năm tuần thánh, có lẽ được đưa vào Rôma từ thế kỷ thứ VII hoặc thứ VIII,  do Đức Giáo Hoàng Sergio thứ I. Trong nghi lễ này, Đức Giáo hoàng rửa chân cho 12 thày phụ phó tế, trong khi đó hát bài thánh ca : Mandatum novum, và phân phát quà tặng cho các giáo sĩ. Các linh mục cũng lặp lại việc rửa chân với tín hữu tại các nhà thờ ở ngoại ô Rôma.
III. NỘI DUNG THẦN HỌC TU ĐỨC CỦA NGHI LỄ RỬA CHÂN
Về ý nghĩa của nghi lễ rửa chân, chúng ta đã nhận ra qua phần trình bày trên đây, đi từ Phúc âm thánh Gioan, với bài học khiêm nhường và bác ái ; rồi về sau, với lối giải thích cử chỉ này như là hành vi thanh luyện và tha tội. Nhưng dần ý nghĩa nguyên thủy của Phúc âm Gioan đã được chấp nhận từ thế kỷ thứ V trở đi, ở bên Đông cũng như bên Tây.
Như vậy nghi lễ và cử chỉ này có một ý nghĩa rõ ràng ngay trong phúc âm và trong truyền thống phụng vụ. Và để nhận ra ý nghĩa này, người ta cần cử hành đúng nghi lễ như trong phúc âm và trong phụng vụ. Những thay đổi khác, sẽ làm mất, hay giảm ý nghĩa thần học và tu đức đã đi liền với cử chỉ, nghi lễ tư xa xưa.
Đi từ việc tìm hiểu nghi lễ rửa chân trong phụng vụ thứ năm tuần thánh, chúng ta nhận thấy rằng những thay đổi tự do trong phụng vụ, không do quyền bính của Giáo hội, sẽ chỉ là những hành vi theo trí tưởng tượng, thiếu hiểu biết sâu xa về lịch sử và nội dung thần học.
IV. MỘT CÁCH THỨC MỚI VỀ NGHI LỄ “RỬA TAY” THAY VÌ “RỬA CHÂN”
Tại một số nơi bên Âu Châu một cách thức mới về ễ nghi này được thành hình như sau : cha sở của một cộng đoàn người địa phương, cùng với các cha đồng tế chia nhau đi xuống dọc theo hai hàng đầu ghế, rửa tay cho giáo hữu, bất luận đàn ông hay đàn bà, trẻ con hay người lớn. Làm như vậy, cha có ý tránh sự phân biệt người đàn ông được chọn rửa, và rồi không chỉ mười hai người được rửa, nhưng làm như vậy thì nhiều người được rửa tay hơn và bất kỳ ai.
Để trả lời cho câu hỏi, là làm như vừa ghi lại trên đây có được không, chúng ta ghi lại điểm chữ đỏ trong Sách lễ Rôma như sau : “Bài giảng sẽ đề cập tới các mầu nhiệm được tưởng niệm trong thánh lễ : tức là việc lập Bí tích Thánh Thể, chức tư tế và điều răn của Chúa về tình bác ái huynh đệ. Sau bài giảng, sẽ cử hành nghi thức rửa chân, nếu lý do mục vụ khuyên nên làm.
“Các người giúp lễ sẽ hướng dẫn các người đàn ông đã được tuyển chọn đến ghế dọn sẵn. Sau đó linh mục (cởi áo lễ nếu cần), với các người giúp lễ, đi đến từng người, đổ nước trên chân họ và lau”.
Đó là luật phụng vụ liên hệ tới nghi lễ rửa chân. Luật này áp dụng cho tất cả các nơi và không ai được quyền thay đổi vì lý do gì, như Công đồng chung Vaticanô đã xác định trong Hiến chế về phụng vụ, số 22, 3 như sau : “1. Việc điều hành phụng vụ thánh chỉ tùy thuộc thẩm quyền của Giáo Hội : nghĩa là thuộc quyền Tông Tòa và chiếu theo qui tắc luật pháp, cũng thuộc quyền giám mục… 2 Vì vậy tuyệt đối không một ai khác, dầu là linh mục, được tự quyền thêm hay bớt hay thay đổi một điều gì trong Phụng vụ”.
Đàng khác, trong luật chữ đỏ của Sách lễ Rôma vừa ghi trên đây, nếu vì lý do nào đó, mà linh mục thấy không cần cử hành nghi lễ rửa chân, thì có thể bỏ nghi lễ này, và tiếp tục cử hành thánh lễ. Như vậy nghi lễ này không có tính cách bắt buộc. Nhưng khi đã cử hành thì phải cử hành trọn vẹn, theo đúng như được ghi trong Sách Lễ Rôma.

Sau cùng, khi cử hành nghi lễ rửa chân, thì linh mục, cũng như mọi người phải nhận ra lịch sử của nó, cũng như ý nghĩa thần học tư đức của nó trong truyền thống phụng vụ, cũng như trong truyền thống giáo phụ. Trong công cuộc canh tân Nghi thức Tuần thánh do Đức Giáo hoàng Piô XII thực hiện vào năm 1954, cũng đã lấy lại nghi lễ này và làm theo truyền thống phụng vụ của Giáo hội latinh. Làm khác đi là đi ngược lại truyền thống đã có sẵn về nghi lễ này.
Pet TB (sưu tầm)
Đọc tiếp…

Ý NGHĨA CHÚA NHẬT LỄ LÁ

07:46 |
Ý nghĩa Chúa Nhật Lễ Lá

Với Lễ Lá, chúng ta bắt đầu tuần lễ quan trọng nhất của Năm Phụng Vụ gọi là Tuần Thánh. Trong Tuần Thánh, chúng ta cử hành cuộc khổ nạn, sự chết và nhất là sự Phục Sinh của Chúa Giêsu, Ðấng Cứu Thế. Dầu cho với cái nhìn chính trị, xã hội của con mắt người đời, việc Chúa Giêsu vào thành Giêrusalem để mừng lễ Vượt Qua, là một việc có tính cách gây rối chính trị, vì đế quốc Rôma đang cai trị và Hêrôđê đang làm vua. Nhưng Chúa Giêsu, Người biết rõ việc Người làm. Trước mặt Philatô, Người tuyên bố rõ ràng: "Tôi là Vua nhưng nước tôi không thuộc về thế gian này".
Vậy Phụng vụ Lễ Lá có thể gợi lên cho chúng ta ba ý nghĩa

- Trước tiên Chúa Nhật Lễ Lá là việc tưởng niệm cuộc vào thành Giêrusalem long trọng của Chúa Giêsu trước khi Người chịu khổ hình và chết. Biến cố đó cho chúng ta thấy Chúa Giêsu biết rằng giờ của Người đã đến, biết rằng Người phải làm gì và Người đã tự nguyện bước vào cái chết sinh ơn cứu độ, như hạt lúa miến đã chết đi để sinh sự sống mới. Người tự hiến mình để chu toàn thánh ý của Chúa Cha. Vì thế trước đó nhiều lần, những người Do Thái chống đối lập mưu để giết Người, như ném đá Người hoặc xô Người xuống vực thẳm, nhưng họ không làm được việc gì, vì giờ của Người chưa đến. Và cũng đã nhiều lần dân chúng hợp lại định tôn phong Người lên làm vua, nhưng Người đã lẩn trốn sang nơi khác cũng chỉ vì giờ của Người chưa đến.

- Ý hướng thứ hai của Lễ Lá là ngày lễ để tôn kính Chúa Kitô là Vua. Ðây là lần đầu tiên trong suốt cuộc đời trần thế của Người, Chúa Giêsu đồng ý để cho dân chúng tung hô vạn tuế Người là Vua: "Hoan hô chúc tụng Ðấng nhân danh Chúa mà đến. Hoan hô trên các tầng trời." Người vào Giêrusalem, thành của vua cả trong phong cách đế vương, và chính vì phong cách đế vương này mà Người đã bị kết án tử hình. Bản án của Người được viết bằng ba thứ tiếng, Do Thái, La Tinh và Hy Lạp, "Giêsu Nagiarét Vua dân Do Thái." Vì thế, dầu cho Người bị kết án tử hình bằng một hình khổ dã man và nhục nhã, đóng đinh chân tay căng thây trần truồng trên Thập Giá, nhưng các sách Phúc Âm đều ghi đậm nét vẻ vương giả của Người để khai mào một vương quốc mới. Vương quốc của sự thật và sự sống, vương quốc của yêu thương và an bình như Người đã nói trước mặt Philatô: "Tôi sinh ra và đến trong thế gian này là để làm chứng cho sự thật. Ai tôn trọng sự thật thì nghe tiếng Tôi." Vậy Chúa Nhật Lễ Lá cho chúng ta một cơ hội nữa để tuyên xưng niềm tin của chúng ta vào Vua các vua, Vua cả trời đất, nhất là Vua của mọi cõi lòng.

- Với ý nghĩa thứ ba, Chúa Nhật Lễ Lá nhắc cho chúng ta biết sống trên đời là đối đầu với đau khổ, vì lễ Lá dẫn đưa chúng ta vào cuộc khổ nạn của Chúa Giêsu, chuẩn bị chúng ta chiêm ngắm cái chết đau thương của Người trên đồi Canvê. Khi chấp nhận bằng lòng vác thập giá mình mà theo chân Chúa Giêsu, đó là chúng ta cũng chia sẻ gánh nặng của Người, noi gương Người để vác thập giá, nhưng điều quan trọng là không phải vác đi trong than khóc mà trong hy vọng. Vì với Chúa Giêsu, đau khổ và chết chóc không dồn con người vào ngõ bí, mà là dẫn đưa đến vinh quang của ngày sống lại.
Hôm nay trong cái nghịch lý của Lễ Lá, vị Vua của chúng ta tiến lên, vị Vua đã bênh vực nhân vị của con người, đã xoa dịu mọi đau khổ thể xác như tinh thần của những ai đến cùng Người. Vị Vua đó đã thu, đã hút tất cả những đau khổ của thể xác và tinh thần của con người vào chính bản thân mình, để chết đi một lần cho tất cả và đã mở ra cánh cửa vào chốn trường sinh. Ðó là niềm hy vọng của chúng ta.

Ðể có việc làm cụ thể trong tuần này, chúng ta sẽ tìm cách tế nhị giúp cho một người đang gặp khó khăn vật chất hoặc đau buồn tinh thần, để họ lấy lại được niềm hy vọng. Và noi gương Chúa Giêsu nơi vườn cây Dầu, khi Người cầu nguyện: "Lạy Cha nếu có thể được, xin cất chén đắng này xa Con, nhưng xin đừng theo ý Con một theo ý Cha mà thôi," chúng ta cũng xin Chúa cho chúng ta biết vui lòng vâng phục thánh ý Chúa, dầu lắm khi chúng ta không hiểu được tại sao?
Nguồn: 
FatimaCompany
(Pet TB sưu tầm)
Đọc tiếp…

TUẦN THÁNH

19:21 |
TUẦN THÁNH
Tuần Thánh trọng nhất trong năm
Mẹ các tuần lễ mà chăm nguyện cầu
 Tuần Thánh suy niệm ngõ hầu
Loài người-Thiên Chúa nhịp cầu tâm giao
Tuần Thánh Chúa đổ máu đào
Cứu độ nhân thế mang vào đau thương
Tuần Thánh biểu lộ tình thương
Dõi bước thập giá là đường Chúa Con:
Chặng đường đau khổ lên non
Mang cây thập giá héo mòn tấm thân
Tuần Thánh tín hữu năng cần
Ăn năn sám hối, tinh thần đổi thay
Tuần Thánh cao điểm Mùa Chay
Chúa con đau khổ đọa đày vì ai?
Tuần Thánh nhân thế van nài
Tình yêu Thiên Chúa, Ngôi Hai nối liền
Tuần Thánh Tín hữu ưu tiên
Tham dự Thánh Lễ năng siêng việc lành
Tuần Thánh yêu Chúa chân thành
Ngắm nguyện ca hát vinh danh Chúa Trời
Tuần Thánh biểu lộ thương người
Tin Mừng lan tỏa giữa đời trần gian
Tuần Thánh lòng trí bình an
Cầu xin Thiên Chúa khấng ban ơn lành
Tuần Thánh chiên Chúa thực hành
Thi ân bác ái tập tành yêu thương
Tuần Thánh mau đến cậy nương
Chúa cất gánh nặng đời thường khổ đau
Tuần Thánh tha thứ cho nhau
Xóa tan hờn giận mà mau làm hòa
Tuần Thánh giục thúc bước qua
 Chết cho tội lỗi để mà hóa thân
Tuần Thánh cầu Chúa Thánh Thần
Năm Phúc Âm hóa canh tân gia đình
Pet TB
  (Xin Chia sẻ)

Tuần Thánh, chúng ta cùng dõi bước theo con đường thập giá của Chúa Giêsu. Đó là con đường đau khổ, nhưng cũng là con đường tình yêu và là con đường cứu độ. Trên con đường khổ giá của Chúa, chúng ta sẽ gặp rất nhiều tình huống tăm tối của đời thường: vu khống, phản bội, ghen tương, bất công, nhục nhã, đau khổ, sợ hãi, cô đơn, hèn nhát, cái chết. Vượt trên tất cả, chúng ta gặp được một tình yêu. Tình yêu vô vô bờ bến của Chúa Giêsu đối với Chúa Cha và với nhân loại. Chỉ có tình yêu mới làm cho mọi khổ đau có giá trị cứu độ.
Đọc tiếp…

AI CA THƯƠNG KHÓ - PHẦN CUỐI

07:21 |
MAI TÁNG ĐỨC GIÊSU
Một người giàu có trong vùng
Tên là Gio-xép cũng cùng môn sinh
Gặp Phi-lát để trình xin
Nhổ đinh tháo xác thân mình Chúa Con
 Thi hài Chúa, trả cho ông
Trước chiều hôm đó thôi không bận lòng
Tháo xác Chúa xuống vừa xong
Vải gai sạch sẽ để ông liệm Ngài
Mộ mới núi đá vừa xây
Ông dành cho Đấng, tức Thầy từ nhân
Cửa mồ tảng đá ông vần
An táng Đức Chúa, ân cần, thiết tha

LÍNH CANH MỒ
Khi ngày áp lễ đã qua
Một bầy kéo đến Phi-la đầy nhà
Xin quan tổng trấn bày ra
Lính canh mồ Chúa để mà an tâm
Nghĩ suy bọn chúng độc thâm
Phun ra lời nói ác tâm trần đời:
“Chúng tôi nhớ đến một thời
Tên bịp nói với mọi người công khai
“Ta chỗi dậy, ba ngày tầy”
Quan lớn, ngài hãy nghe đây lời bàn:
Truyền lính canh mộ kỹ càng
Kẻo môn đệ hắn sẵn sàng lấy đi
Rồi tung thất thiệt tức thì
Giê su chỗi dậy đến khi đủ ngày.
Chuyện nó bịp, cuối cùng này
Lại còn tệ hại hơn ngày tháng qua”
Lời kia tác động Phi-la:
“Ở đây sẵn lính đó mà các ngươi
Canh giữ theo cách các ngươi”
Bọn  chúng kéo đến là nơi táng Ngài
Phiên canh túc trực miệt mài
Niêm phong tảng đá mộ Ngài ngày đêm
Bọn chúng đông chặt như nêm
Trừng mắt chờ đợi ngóng xem chuyện gì?

THAY LỜI KẾT
Chúa con chịu chết anh hùng
Trên cây Thánh Giá phục tùng Chúa Cha
Thương thay cứu Chúa chúng ta
Gáng tội nhân thế mà ra nhục hình
Oan sai lãnh án tử hình
Giao hòa nhân loại kết tình Chúa Cha
Thánh Giá, vinh hạnh chúng ta
Mùa Chay, sốt sắng để ca khen Ngài
Vần thơ một chút bi ai
Mạo muội chia sẻ một bài thơ ca 
Pet Trần
(Mùa Chay 2014)
Đọc tiếp…

AI CA THƯƠNG KHÓ - BÀI 5

07:43 |
ĐỨC GIÊSU
PHẢI ĐỘI VÒNG GAI

Bấy giờ quân lính đem Người
Dinh quan tổng trấn là nơi xử Người
Cơ đội vây kín nuốt tươi!
Áo Ngài chúng lột hổ ngưoi thẹn thùng
Áo đỏ chúng khoác ngoài cùng
Vòng gai vương niệm tên "khùng" Ki - tô!
Trao cho một cây sậy khô
Chúng quỳ bái gối hoan hô thật dài:
“Lạy Vua Do Thái, lạy Ngài”
Hè nhau khạc nhổ trên Ngài, muôn tâu
Cây sậy chúng đập vào đầu
Chế giễu đùa cợt hồi lâu chán chường
Xong xuôi ra vẻ tình thương
Áo đỏ lại lột “Ngai Vương” lúc này
Mặc xong áo cũ, ra tay
Điệu Người chẳng chút mảy may thương tình
Đem Người đến chốn cực hình
Thập giá bắt vác thân hình tả tơi!

ĐỨC GIÊ SU
CHỊU ĐÓNG ĐINH VÀO THẬP GIÁ
Vác đi chẳng nỗi đến nơi
Si- mon vác đỡ cho Người một bên
Ông ta xứ Kê - rê - nê
Nhìn Chúa đau đớn, tái tê mặt mày
Khi đến nơi, đồi cao này
Gôn-tha (Đồi Sọ) lúc nầy xôn xao
Rượu pha mật đắng thêm vào
Chúng cho Người uống khác nào súc sinh
Người nếm một chút làm tin
Thập giá kề sẵn thất kinh lòng người
Thập ác, chúng đóng đinh Người
Dựng lên, Chúa cả chơi vơi bầu trời
Chúng đem bắt thăm áo Người
Thương thay thân phận một đời khổ đau!
ĐỨC GIE SU BỊ NHỤC MẠ
Kẻ qua, người lại lắc đầu
Nhục mạ Đức Chúa âu sầu bơ vơ:
“Mi là kẻ phá đền thờ?
Tính ngày xây lại đền thờ chỉ ba
Thì mi tự cứu mình ra!
Mi là Con chúa thế mà chịu thua!”
Thượng tế kỳ mục theo hùa
Phun ra lời nói châm chua giễu Người:
“Ngươi giỏi thì cứu chính ngươi,
Hay chỉ mánh khóe giữa đời mà thôi!
Vua dân Do Thái hỡi ôi
Mi tự tháo xuống để rồi ta tin?
Mi cậy Thiên Chúa thần linh
Ngài thương cứu giúp thì xin với Ngài!”
Tên cướp bên tả một loài
Sỉ vả Đức Chúa một bài sao y!
*****
ĐỨC CHÚA GIÊ SU
TRÚT LINH HỒN
Chúa Con hấp hối sinh thì!
Mặt đất bóng tối tức thì phủ bao
Ngay giờ thứ sáu chảo đao đất trời!
Mãi cho đến lúc chín giờ
Giê su cất tiếng chơ vơ nằn nì:
“Ê-li, Ê-li, lê-ma-xa-bác-tha-ni”
-“Lạy Thiên Chúa, lạy Thiên Chúa của con.
Sao Người lại bỏ rơi con!”
Vài người gần đó ý còn mỉa mai:
“Hắn gọi ông Ê-li-a!”
Lập tức trong bọn chạy ra một người
Bọt biển thấm dấm trao Người
Bằng cây sào sậy đến nơi miệng Ngài
“Ê-li nghe nó van nài
Xem sao, đến cứu cho Ngài Ki-tô?
Giê su kêu một tiếng to,
Linh hồn đã trút co ro xác trần
Màn Đền thờ xé hai phần
Đất rung, đá vỡ thần dân khốn cùng
Mồ mã được dịp bật tung
Các Thánh chỗi dậy cùng chung một giờ
Viên quan đội trưởng thẩn thờ
Bọn lính canh gác ngác ngơ hãi hùng
Tất cả cùng một ý chung:
“Đúng Con Thiên Chúa, khốn cùng chúng ta!”
Các bà phụ nữ đàng xa
Nhìn xem Con Chúa, xót xa cõi lòng
Các bà mến Chúa, phục tùng
Từ Ga-li-lê đến theo cùng Chúa ta:
Bà Mari Mác-đa-la
Lòng dạ bà Ma-ri-a tái tê
Là mẹ Gio-xép và Gia-cô-bê
Và mẹ các con ông dê-bê-đê có cùng.
******

Pet Trần
Đọc tiếp…

AI CA THƯƠNG KHÓ - BÀI 4

14:36 |
GIU ĐA ĐI THẮT CỔ - BÀI 4

Giu đa bán Chúa chưa lâu
Thấy Người bị án buồn rầu lương tâm
Ba mươi đồng bạc vội cầm
Đi gặp thượng tế rầm rầm phân bua:
“Tôi đây đau khổ chát chua
Nộp người vô tội mà mua tội tình
Khiến cho Người chịu cực hình”
Kỳ mục thượng tế coi khinh trả lời:
“Chúng tôi mặc kể nhà ngươi
Việc đó anh chịu can gì chúng tôi”
Giu đa ném bạc tanh hôi
Trả ngay cho chúng để rồi quay đi
Trên cây thắt cổ tức thì
Thượng tế lượm bạc thầm thì nhỏ to:
“Tiền này cầm lấy thêm lo
Giá máu đừng trữ vào kho đền thờ.”
Sau khi bàn định căn cơ
“Thửa Ruộng Thợ Gốm”, chực chờ đến xem
Mua ngay, tiền được mang kèm
Nơi chôn khách ngoại, khỏi thêm phiền hà
“Ruộng Máu” làm bãi tha ma
Ứng lời ngôn sứ Giê- rê-mi-a đó mà
*******
ĐỨC CHÚA GIÊSU RA TRƯỚC TÒA
TỔNG TRẤN PHI-LA-TÔ
Đức Giê su bị điệu ra
Trước mặt tổng trấn Phi- la vùng nầy
Phi-la-tô hỏi thế này
“Dân nước Do Thái, ông nầy vua sao”
“Chính lời ngài nói không sai”
 Giọng Chúa đối đáp khoan thai nhu mì
Thượng tế, kỳ mục tức thì,
Nhao nhao tố cáo cũng y hôm nào
Chúa chẳng đáp lại tiếng nào
Hội đường bọn chúng lao xao tố Người
Phi-la-tô vội cất lời:
“Ngươi không nghe chứng, chống người đó sao?”
Ngài không đáp một điều nào
Ông quan tổng trấn thì thào ngạc nhiên
*****
Lễ lớn quan muốn dân yên
Phóng thích tù tội, ưu tiên một người
Ba-ra khét tiếng giữa đời
Một tên tù tội mọi người sợ y
Phi-la được dịp tức thì
Hai người chọn một để tùy dân gian
“Một Giê su, hai Ba-ra
Ý dân phán quyết thả ra tên nào?”
Phi-la thừa biết tại sao?
Giê su bị ghét mà sa chốn này.
Tổng trấn xử án lúc nầy
Vợ ông sai kẻ quấy rầy đến ông,
Để đừng liên lụy cho chồng:
“Xử người công chính xin ông dừng nào!
Tôi đã khổ trong chiêm bao
Tôi nghe tiếng nói rì rào bên tai.”
*****
“Hai tên tử tội tha ai?”
Phi-lát hỏi lại lần hai câu này
Đám đông như sói một bầy
“Tha Ba-ra-ba ngay bây giờ đi!”
“Giê su, ta sẽ làm gì?”
“Thập giá đóng đanh ! đem đi nhục hình!
Phi-lát như thể chưa tin:
“Hắn đâu gian ác để vin cực hình?”
“Thập giá hắn bị đóng đinh!
“Thập giá hắn bị đóng đinh thật mà!”
Phi-lát cảm thấy rầy rà
Đám đông náo động phiền hà cửa quan
Xử người vô tội hàm oan
Rửa tay tuyên bố: “vô can vụ này.”
Thí cho đám sói một bầy:
“Các ngươi đổ máu Người nầy, mặc ngươi”
Toàn dân, ăn sống nuốt tươi:
“Máu hắn cứ đổ muôn đời chúng tôi!”
Phi-la ngao ngán hỡi ôi!
Ba-ra-ba đó cho thôi cực hình
 Đòn xong, để họ đóng đinh Chúa Trời!

******
Đọc tiếp…

AI CA THƯƠNG KHÓ - BÀI BA

18:57 |
ĐỨC GIÊ SU BỊ BẮT

Đám đông vây kín hét hò
Khi Người đang nói, thụt thò tiến nhanh
Gậy gộc gươm giáo vây quanh
Giu đa, tên kẻ khôn ranh
Cùng bầy như thể ruồi xanh đến gần
Ráp- bi, tỏ vẻ ân cần
Chào hỏi ra dáng cận thân với Ngài
Dấu hiệu chúng đã rỉ tai:
“Bắt ngay đi, tôi ôm ai không lầm”
Giu - đa, xảo quyệt ráp tâm
Hôn Chúa thắm thiết mà tâm lạnh lùng
Chúa bảo với kẻ khốn cùng:
“Làm đi! Hỡi kẻ phục tùng quân gian”
Đám đông sát khí tới gần
Vây quanh bắt Chúa bất thần ngừng tay
Một người trong nhóm mười hai
Vung tay tuốt giáo sợ ai?
Chém tên đầy tớ đứt tai ra ngoài.
Chúa liền dạy bảo công khai:
“Cầm gươm như thể chữ tai liên kề
Hãy mau xỏ gươm trở về!
Ai cầm gươm, chết thảm thê vì cầm”
“Anh tưởng Thầy người vô tâm
Không hề kêu cứu, âm thầm với Cha?
Thiên thần sẽ cứu giúp Ta
Đạo binh có đến mười hai cơ mà!”
“Khác lời Kinh thánh phán ra
Mọi sự như thể với Ta sẵn rồi!”
Chúa phán với bọn bầy tôi:
“Bắt tôi như thể là tôi cướp đường”
“Ngày ngày tôi giảng Hội đường,
Các ông lúc ấy lại nương tay mà.
Việc này toàn bộ xảy ra
Ứng sách Ngôn sứ với Ta đúng lời.”
Xung quanh chẳng có một người
Môn Đồ chạy trốn mỗi nơi mỗi người!

ĐỨC CHÚA GÊ SU
RA TRƯỚC THƯỢNG HỘI ĐỒNG
Đám đông hò hét điệu Người
Cai pha, thượng tế là nơi bày trò
Kinh sư, kỳ mục đã lo
Chứng gian sẵn có, xé to hại Người?
Phê rô theo kịp tới nơi
Âu sầu lòng dạ tả tơi thương Thầy
Lẻn vào nhập với đoàn bầy:
Gia nô nha dịch, xem Thầy ra Sao?
*****
Những lời Chúa nói ngày nào
Chứng gian cáo buộc biết bao tội tình?
Hòng đem lên án tử hình
Nhưng rồi không thể chứng minh tội gì?
Lời gian tố cáo mọi khi
Không đủ chứng cứ tức thì xôn xao.
Hai tên nhớ lại ngày nào
Giê su đã nói khi vào Sa-lem
Hội đồng thử nghĩ mà xem
Giê Su ăn nói chẳng khem kiêng gì:
“Đền thờ Thiên Chúa phá đi!
Ba ngày sau đó ắt thì xây xong.”
Bọn chúng sắp đặt thông đồng
Một quan thượng tế đám đông tự hào:
“Ông không đối đáp được sao.
Ông bị tố cáo gì nào nói ra?
Đức Giê su vẫn cho qua,
Giữ thinh lặng, chẳng nói ra nửa lời
Thượng tế nói lại với Người:
“Tôi nại Thiên Chúa muôn đời trước sau
Truyền ông phải nói ra mau
Ông, Ki tô Con Chúa nào phải không?”
“Đúng như lời nói của ông,
Sẵn đây tôi nói, đám đông nghe cùng.
Từ nay tất cả thấy chung
Đấng Toàn năng, bên hữu cùng có Ta.”
Ngự giá mây trời chính Ta”
Thượng tế xé áo rách ra bực mình:
“Hắn nói phạm thượng khỉnh khinh
Chính lời hắn đó, cần vin chứng nào”
“Quý vị nghe rõ nghĩ sao?”
Đám đông nhốn nháo thét gào: “giết đi!”
 Nhố nhăng bầy sói tức thì,
Mặt Chúa chúng nhổ khác chi vi trùng!
Đám đá, túi bụi theo cùng
Có thằng giơ cánh tay vung tát Người:
“Ông Ki tô của tôi ơi?
Tiên tri, ông nói ai người đánh ông?”

THÁNH PHÊ RÔ CHỐI THẦY
Phê rô đang ngồi ngóng trông
Bề ngoài ra dáng như không can gì.
Một con tớ gái tức thì:
“Bác này theo Kẻ Ga-li Chứ gì?”
“Tôi nghe cô nói cái chi?”
Phê rô quay gót ra đi vội vàng.
Ngay cổng gặp phải một nàng
Chỉ tay nói với các chàng đứng bên:
“Bác này chắc chắn là tên
Theo Giê su đó, mà lên nơi này”
“Tôi đâu có biết người nầy”
Phê rô thề thốt chối bay biết Thầy.
Đám đông xích lại bao vây:
“Ông ta cũng thuộc bọn nầy không sai.
Giọng nầy đúng quá chẳng lai”
Phê rô độc địa ra oai thề rằng:
“Tôi mà quen người ấy chăng?”
Tiếng gà gáy sớm ánh trăng gần tàn
Phê rô lòng trí vội vàng
Nhớ lời Chúa đã phàn nàn trước kia:
“Gà chưa kịp gáy canh khuya,
Mà anh đã chối danh Ta ba lần”
Phê rô trấn tỉnh tình thần
Khóc lóc thảm thiết vô ngần khổ đau!

Pet Trần
Đọc tiếp…