Dửng dưng (t nhi)

16:59 |

CHỦ NHẬT 26 TN C

(SƯU TẦM)

DỬNG DƯNG

Thiếu nhi thân mến!

Người phú hộ giàu có hôm nay được thánh Luca trình bày rất gợi cảm: “Có một ông nhà giàu kia, mặc toàn lụa là gấm vóc, ngày ngày yến tiệc linh đình” (Lc 16, 19). Thánh Luca không nói rõ người đó to cao, mập mạp thế nào? Nhưng cứ sự thường thì đây phải là một người tốt tướng. Ông ta mang trên mình những thứ sang trọng theo kiểu cung đình. Ông được nhiều người hầu hạ. Và, ăn uống tối ngày với những món ăn đặc sản thời bấy giờ.


Và người giầu có này không làm điều ác, ông chỉ dửng dưng với thế giới chung quanh. Ông tự tổ chức yến tiệc, tự nhốt mình trong một thế giới riêng:  nhỏ bé, cô đơn. Ông không quan hệ với ai trong tình thương, nên ông như không có tên, Tin Mừng chỉ gọi ông là "người giầu".

Nhưng ngược lại với hình ảnh của người giàu có, là một người nghèo khổ: “Có một người nghèo khó tên là Ladarô, mụn nhọt đầy mình, nằm trước cổng ông nhà giàu” (Lc 16, 20).  Chỉ những người mong có quan hệ mới có tên. Tên anh là Ladarô, một người nghèo, được nhiều người biết.

Hai hình ảnh của hai con người trái ngược nhau ngay trong một căn nhà. (cổng đến nhà…)

Nếu ông phú hộ là một người oai phong lẫm liệt, thì Lazarô lại là một người thấp cổ/ bé họng, bệnh tật.

Nếu ông phú hộ mặc những thứ vải vóc sang trọng, thì Lazarô có lẽ chỉ có mảnh vải rách che thân.

Nếu nhà phú hộ ăn uống linh đình, thì Lazarô chỉ mong được những mảnh vụn từ bàn chủ rơi xuống mà cũng không ai cho. Chỉ có những con chó đến liếm ghẻ chốc của Lazarô mà thôi.

Một sự phân hóa giàu nghèo rõ rệt. Tuy nhiên, hình ảnh đó đã bị đảo lộn khi cả hai cùng chết. Tin Mừng cho thấy: “Thế rồi người nghèo này chết, và được thiên thần đem vào lòng ông Ápraham. Ông nhà giàu cũng chết, và người ta đem chôn” (Lc 16, 22). Chính cái chết làm cho tình trạng của hai người hoán đổi cho nhau.

Tại sao lại có tình trạng như vậy? Thưa, chính là sự “vô cảm”; “dửng dưng” của nhà phú hộ khi còn sống.

Tin Mừng làm nổi bật sự mỏng dòn của tiền bạc, một lúc nào đó tiền của không còn là chỗ dựa duy nhất. Hình ảnh của nhà phú hộ luôn coi tiền bạc như lá bùa hộ mệnh của mình; còn Lazarô thì sống dở, chết dở ngay ở cổng nhà ông. Vì vậy, anh chỉ còn một chỗ dựa duy nhất đó là Thiên Chúa.

Qua dụ ngôn này, Chúa lại mời gọi lòng thương xót. Chính lòng thương xót sẽ kéo con người ra khỏi sự vô danh. Và cho họ một tên gọi, tên này sẽ còn tồn tại mãi: "La–gia–rô".

Thiên Chúa luôn gần gũi với những người nghèo khổ. Khi dửng dưng, sống xa người nghèo khổ, ta người vô tình rời xa Thiên Chúa. Và ngài cũng không phạt người giầu lập tức, cũng chẳng cho La–gia–rôcó ngay bánh để ăn. Điều mà phép lạ không giải quyết thì tình thương sẽ làm được: Nếu người giầu biết chạnh thương, nếu ông biết lưu tâm…

Lời Chúa hôm nay cho chúng ta thấy: giàu có không hẳn là tội, và nghèo chưa chắc đã phải là nhân đức. Nó trở nên tội hay không là do thái độ lựa chọn và sử dụng nó. Nước Trời không có chỗ cho những người ích kỷ, vì đã không biết yêu thương, do thái độ “vô cảm”; “dửng dưng” trước nỗi khốn cùng của anh chị em.

Cầu xin Chúa:

Cho con đừng mãi dửng dưng

Cho con cuộc sống không ngừng yêu thương

Mến người nghèo khổ tha phương

Ân cần chia sẻ gió sương cuộc đời .
Đọc tiếp…

Khác biệt (ng lon)

16:57 |
CHỦ NHẬT 26 TN C
(SƯU TẦM)
SỰ KHÁC BIỆT
*Người ta có so sánh về sự khác biệt đối lập của người VN với một số nước:
Ở Việt Nam: Người nghèo ăn rau, người giàu ăn thịt. Ở Mỹ ngược lại: người giàu ăn rau, người nghèo ăn thịt.
Ở Việt Nam: Người nghèo thì gầy ốm, người giàu béo mập. Ở Mỹ ngược lại: người giàu gầy ốm, người nghèo thì béo mập.
Ở Việt Nam: Người giàu ở thành phố, nghèo ở quê. Ở Mỹ ngược lại: Người nghèo ở thành phố, người giàu ở miền quê.
Ở Việt Nam: Người nghèo đeo nữ trang giả, người giàu đeo đồ thiệt. Ở Mỹ ngược lại: Người giàu đeo nữ trang giả, người nghèo đeo đồ thiệt.
(Ở VN thì ham to, đi đâu thì mang bao/ mang bị nặng nề, đi về thì càng nặng hơn. Bên Mỹ thì ngược lại: đi đâu cũng mang đồ nhẹ nhàng, đi về thì nhẹ hơn…
Ở VN trồng thanh long nhiều, mà ăn thanh long thì ít. Bên Mỹ, bên Tàu thì ngược lại: không trồng thanh long, mà ăn thanh long thì nhiều)
Ở Việt Nam ăn thịt chó thì không sao, ở Mỹ mà nhậu thịt chó là “ủ tờ” (ở tù).
TM hôm nay cũng đã so sánh sự đối nghịch: giàu và nghèo, chuyện sướng và khổ, Phú hộ và Ladarô:
- Ông phú hộ: trắng trẻo, khoẻ mạnh, giàu có - đã hưởng thụ suốt đời: mặc toàn lụa là/ gấm vóc, ngày ngày yến tiệc linh đình.
- Ông Ladarô: mụn nhọt đầy mình, thèm được ăn những thứ trên bàn ăn của ông phú hộ rớt xuống. Lại thêm mấy con chó/ cứ đến liếm mụn nhọt của ông.
Chúng ta thấy một sự đối chọi thật là chói mắt:
Một bên: mặc là toàn lụa là/ gấm vóc ↔ một bên: là mụn nhọt đầy mình…
Bên này: bàn tiệc đầy tràn, rớt cả xuống đất  ↔ bên kia: thèm được ăn những thứ trên bàn ăn kia rớt xuống.
Một bên: ăn, nhậu thịt chó tối ngày ↔ còn bên kia, ngược lại: chó chuẩn bị ăn thịt người… chó đến liếm những gì gọi là “thừa” trên thân xác mụn nhọt.
sự đảo lộn sau cái chết.
 Ông nhà giàu cũng chết ↔ Người nghèo này chết.
Ngưởi giàu: được đem chôn  ↔ người nghèo: được thiên thần đem vào lòng ông Ap-ra-ham
Người giàu: dưới âm phủ, chịu cực hình ↔ Người nghèo: La-da-rô ngồi trong lòng ông Ap-ra-ham.
Sự đảo lộn không thể nào thay đổi nữa. Khoảng cách ngắn giữa bàn ăn/ với cổng nhà/ đã thành vực thẳm không thể vượt qua được nữa.
Ông phú hộ suốt cuộc sống đã lãnh hết phần của mình, những cái tốt và đã hưởng một mình.
La-da-rô cũng vậy, tức là suốt đời cũng nhận hết phần của mình, những cái xấu, và chịu một mình.
Cái đảo lộn diễn ra bây giờ và không thay đổi, không chia với nhau được nữa.
Xin lấy một thí dụ đời thường trong gia đình: mẹ cho hai đứa con nhỏ (một trai một gái)mỗi đứa một cái bánh ngọt. Đứa con trai “lủm” sạch ngay. Đứa con gái ăn một chút rồi để dành. Tới hồi đứa con gái lấy ra ăn, đứa con trai đòi ăn nữa. Đứa con gái không cho. Đứa con trai bù lu/ bù loa  “méc”: “Má ơi, nó không cho con ăn”. Mẹ sẽ bảo: “Má cho mỗi đứa một cái, con ăn hết rồi, bây giờ em nó ăn phần của nó/ sao con lại đòi? Má biểu nhé, lần sau/ hai đứa cùng ăn một cái, để dành một cái, lúc nào thèm thì chia nhau mà ăn nữa”!
 Vậy thì dụ ngôn tiếp tục dạy cách giải quyết vấn đề giàu và nghèo/ theo kiểu bà mẹ này/ dạy hai con.
Nước Thiên Chúa là phần của người nghèo, của cải thế gian phần của người giàu, nếu người giàu chia phần của mình với người nghèo bây giờ/ thì khi tới phiên được hưởng, người nghèo sẻ chia Nước Thiên Chúa cho người giàu.
Ông Da-kêu là người đã thực hành đúng như vậy khi giao ngay cho Chúa Giêsu: “Thưa Ngài, đây phân nửa gia tài của tôi, tôi cho người nghèo; và nếu tôi đã chiếm đọat của ai cái gì, tôi xin đền gầp bốn!”
Chúa Giêsu xác nhận: “Hôm nay, ơn cứu độ đã đến trong nhà này!”.
 Chúng ta cúi đầu và đấm ngực mà xin lỗi Chúa, xin Chúa giúp chúng ta biết sẵn sàng chia sẻ mọi nỗi đau của những con người nhỏ bé nhất hằng ngày ở bên cạnh chúng ta, bằng cách mở rộng tấm lòng, mở rộng đôi tay, mở rộng hầu bao…/ để làm sáng danh Chúa chứ không vì danh tiếng của chúng ta, để cứu các linh hồn, và để đền tội riêng của chúng ta, và sau này được chung chia với mọi người trên Nước Thiên đàng. Amen.


 
Đọc tiếp…

Ăn chơi (t nien)

16:55 |
CHỦ NHẬT 26 TN C
(SƯU TẦM)
ĂN CHƠI
Các bạn trẻ thân mến!
*Đệ Nhất Tiếp Thị
Có một anh chàng thanh niên kia nổi tiếng là ăn chơi, khi đọc dòng chữ ghi trên tấm bảng trước cửa thiên đàng: "Nơi đây là cõi phúc, chỉ lo đọc kinh, cầu nguyện và ca tụng Chúa." và anh chàng nhìn xuống dưới cửa hỏa ngục thấy ghi dòng chữ: "Nơi đây là đệ nhất ăn chơi, nhậu bia ôm, mássage, nhảy đầm thâu đêm, phục vụ 24/24 tất cả đều không trả tiền". Anh chàng thấy thích quá, bèn xuống mở cửa đi vào bên trong. Ôi! chẳng thấy gì hết, chỉ toàn là quỉ dữ và dầu xôi lửa nóng. Anh chàng liền hỏi con quỉ chúa: "Sao không thấy ăn nhậu gì hết vậy?" Quỉ chúa cười khoái trá và nói: "Đó chỉ là quảng cáo tiếp thị thôi cha nội."

Xã hội nào cũng có những “tay ăn chơi”, thường gọi là “dân chơi”, Tây phương gọi là Playboy. Người giàu dư tiền bạc mới dám ăn chơi, người nghèo có muốn ăn chơi cũng chẳng có mà dám:
Có tiền thỏa thích ăn chơi
Không tiền làm toát mồ hôi cả ngày.
Nói chung, giới nào cũng có “kiểu ăn chơi” đặc thù. Phung phí khi mua một món đồ chưa thực sự cần thiết, xài đồ xịn/ hoặc hàng hiệu để chứng tỏ mình có “đẳng cấp” hoặc/ để lòe thiên hạ, đó cũng là một dạng “ăn chơi”.
Dụ ngôn TM hôm nay (Lc 16:19-31)là dụ ngôn điển hình về chuyện ăn chơi của anh nhà giàu… mà không quan tâm đến người bên cạnh nghèo khổ.
Chúa Giêsu kể dụ ngôn về một anh nhà giàu, mặc toàn là lụa là gấm vóc, ngày ngày yến tiệc linh đình. Rồi có một anh chàng nghèo khổ tên là Ladarô, mụn nhọt đầy mình, nằm ngay trước cổng của anh nhà giàu, thèm được những thứ trên bàn ăn của anh ấy rớt xuống mà ăn cho no mà cũng chẳng được. Có mấy con chó cứ đến liếm ghẻ chốc anh ta.
Người nhà giàu thì thường là “sang”, sống thoải mái, không phải “điên cái đầu” vì phải “ăn bữa nay, lo bữa mai”. Nhưng vì sung sướng mà người ta dễ sa đà, không quan tâm đến ai nữa.
Chúa Giêsu bảo: “Người nghèo thì bên cạnh anh em lúc nào cũng có” (Mt 26:11; Ga 12:8).Ngài “nhắc khéo” chúng ta về động thái bác ái đích thực: Mở cả tấm lòng, mở cả đôi tay, và mở cả hầu bao. Đó là sống đạo, sống đức ái, là chia sẻ, là cảm thông, là hiệp thông… như Thánh Phaolônói: “Vui với người vui, khóc với người khóc” (Rm 12:15).
* Cuối thế kỷ 19 và đầu thế kỷ 20, người ta dùng câu “tứ đại phú hộ”để chỉ bốn người giàu nhất Saigon, cũng như nhất miền Nam kỳ lục tỉnh/ và cả Đông Dương thời đó. Để dễ nhớ, dân gian có câu: Nhất Sỹ, Nhì Phương, Tam Xường, Tứ Định.
Ông Huyện Sỹ, tuy giàu sụ nhưng ông đã biết xử lý đồng tiền theo hướng tốt lành và hữu hiệu. Ông dành nhiều thời gian cho hoạt động phát triển nông nghiệp và truyền bá đạo. Ông còn tài trợ xây Nhà thờ Huyện Sỹ (Chợ Đũi, quận I, Saigon)ngay trên phần đất của ông. Cháu ngoại ông là Nguyễn Hữu Thị Lan(con bà Lê Thị Bính) được gả cho vua Bảo Đại, và được gọi là Nam Phương Hoàng hậu.
Mọi người như nhau, ai cũng vào thế gian với hai bàn tay trắng, và khi rời thế gian cũng vẫn hai bàn tay trắng. Đó là điều chúng ta phải nhớ. Nhớ không chỉ để mà nhớ như bài học thuộc lòng, mà nhớ để mà hành động cho đúng Thánh Luật của Thiên Chúa: Mến Chúa và Yêu tha nhân.
Cuối câu chuyện dụ ngôn là một sự đảo ngược lạ thường. Anh nhà giàu lại là kẻ mong Lazaro “đừng-vô-cảm” trước sự đau khổ của anh ta! Trước kia Lazaro “thèm những thứ trên bàn ăn của anh rớt xuống mà ăn cho no”… Thì hôm nay anh “thèm” được Lazaro: “nhúng đầu ngón tay vào nước, nhỏ trên lưỡi anh cho mát, vì ở đây anh bị lửa thiêu đốt khổ lắm!”
Như vậy, sự giầu có không là tội/ mà sự vô cảm mới chính là nguyên do dẫn anh nhà giầu chịu cảnh đau khổ ở đời sau. Anh đã bỏ rơi đồng loại trong khi anh có khả năng giúp đỡ họ. Anh đã phớt lờ những mảnh đời bất hạnh bên cạnh sự giầu có xa xỉ của anh. Hậu quả là anh cũng bị mọi người lương thiện nhân ái bỏ rơi anh trước cửa Nước Trời.
Xin Chúa giúp cho chúng ta biết chân thành sống yêu thương và thể hiện lòng trắc ẩn/ để sống đức ái thực sự. Xin đừng để chúng ta vô cảm mà bàng quan trước những phận người khổ đau. Amen.
 


 
Đọc tiếp…